Còn gì trong nhau

Với bao nhiêu mối quan hệ trong cuộc sống, chúng ta có thể gặp nhiều khó khăn khi muốn tiếp xúc thường xuyên với tất cả những ai nằm trong mọi phạm vi quan hệ gần-xa. Những mối quan hệ ngăn cách bởi không gian và thời gian rất dễ mắc phải các trở ngại, ngăn chia, khiến người ta mất dần niềm tin ở nhau và ở chính mối quan hệ giữa họ. Con người ta tuy bản thân thường quản lí không tốt quỹ thời gian của mình, nhưng lại dễ có xu hướng đòi hỏi người khác phải dành thời gian của họ mà quan tâm đến mình. Nhu cầu kết nối và mong muốn được quan tâm ấy là một điều rất thường thấy và dễ hiểu trong tâm lí con người nói chung. Vì thế, người ra rất dễ sinh tâm chán nản, lo âu, buồn bực hay giận dỗi, khi mong muốn ấy không được đối phương đáp ứng.
Khi nhìn sâu vào sự mong cầu và đòi hỏi theo xu hướng nói trên, chúng ta sẽ thấy được rằng sự tiếp xúc mà ta đã có và tiếp tục mong cầu ấy quả thật chưa đủ sâu sắc và chưa khai thác được những tinh hoa trong mối quan hệ. Trong sự mong cầu như thế, chúng ta cảm thấy cần có một sự xúc chạm bằng giác quan (thấy, nghe, ngửi, chạm) để khẳng định rằng người kia thực sự đang có đó, và chỉ như vậy ta mới có thể yêu cầu và đón nhận được những gì ta mong mỏi ở họ. Lại có những mối quan hệ sâu sắc mà qua đó ta tiếp xúc được với người kia ở những khía cạnh quý báu như phẩm hạnh, ước vọng tốt đẹp, niềm tin và năng lượng của tình thương… Mối quan hệ như thế chính là môi trường trực tiếp nuôi dưỡng và giúp ta buông bỏ bớt những ham muốn tầm thường và nhỏ hẹp, là điểm tựa vững chãi để đưa ta đi lên, vượt ra khỏi các khó khăn và phiền não mà ta gặp phải khi lặn ngụp trong đầm lầy của những tâm thái nhỏ nhen, vị kỉ.
Chúng ta chính là sự tiếp nối của cha mẹ, ông bà và tổ tiên muôn đời, chúng ta mang trong mình những hạt giống mà những người đi trước đã gieo xuống. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, những hạt giống ấy được huân tập và chuyển hóa để biểu hiện ra thành những đời con, đời cháu. Như quả táo mọc ra từ cây táo và rời khỏi cây, rồi từ hạt táo lại mọc lên cây táo mới. Trong suốt quá trình di truyền và biểu hiện ấy, các thông điệp và kí ức vẫn được truyền tải đầy đủ, nghĩa là chúng ta vẫn có thể tiếp xúc được với những người thân của mình cho dù hoàn cảnh không cho ta tận mắt trông thấy và tận tai nghe thấy họ. Con mắt bên trong của chúng ta thì cho phép làm được điều đó, và cũng chính con mắt ấy đã chỉ đường cho sự tiếp nối của các thế hệ tiếp tục diễn ra.
Với cách thể nghiệm tương tự, chúng ta sẽ nhận ra được trong chính mình, sự hiện hữu và tiếp nối của tất cả những ai mà ta đã tiếp xúc. Đó có thể là những người thầy, người bạn, hay những người đã xuất hiện và để lại bất kì dấu ấn nào trong ta. Có thể ngay cả những người mà ta gặp gỡ cũng không ngờ rằng họ đã để lại các dấu ấn trong chúng ta, dù bản thân họ không hề ý thức về điều đó.
Khi chúng ta nhìn sâu để tiếp xúc với tất cả những người đã góp phần tạo nên cuộc đời mình, thì ta sẽ nhận ra rằng sự sống của ta không còn bị giới hạn trong những khoảng không gian nhỏ hẹp và thời gian ngắn ngủi như ta vẫn thường nghĩ, khi ấy ta mới trải rộng được lòng mình ra để hòa vào dòng hiện hữu và tiếp nối vô tận. Ở trong trạng thái đó, những mong cầu và đòi hỏi của ta bỗng rơi rụng và tung bay như những hạt bụi vô tri. Chúng ta như những giọt nước rơi trở lại đại dương vô biên, không còn muốn so sánh được-thua, hơn-kém, mà chỉ còn lại tâm thái an hòa, thanh tịnh và bình đẳng.
Làm như đây là lần cuối ta gặp nhau, chớ hoang mang tự hỏi liệu ta có còn gặp lại nhau nữa không, chỉ cần dừng lại mà nhìn sâu vào nội tâm của chính mình để thấy được là chúng ta vốn chưa từng bị chia cắt, chúng ta có thể gặp lại và tiếp xúc với nhau bất cứ lúc nào. Khi chúng ta nhìn sâu và thấy được nhau thật rõ, nhận ra được sự tiếp nối không ngừng của nhau, thì đó là ta đã thật sự nhận ra nhau, đó cũng là điều thiết yếu nhất mà ta cần nhận biết về nhau: chúng ta không thể mất nhau bởi ta đã là tất cả những gì còn lại trong nhau.
Bài viết liên quan
- Có mặt cho nhau
- Bên nhau thảnh thơi
- Yêu nhau trọn đời
- Tự do trong tình yêu
- Hi sinh trong tình yêu
- Vai diễn trong cuộc sống
- Lòng tôn trọng
- Trừ độc trong tâm
- Hòa hợp như nước
- Thuận hòa thì yên vui



