Vịnh đời thường

Chuyện gì cũng sẽ qua thôi
Dù mưa, dù nắng, dù buồn, dù vui
Dẫu cho mây phủ kín trời
Thì rồi cũng trả cho đời ánh dương
Có khi sống giữa gió sương
Có khi lại rất bình thường, thảnh thơi
Nhiều khi thong thả dạo chơi
Ngay sau những lúc vừa ngồi buồn thiu
Thôi nay buông giọt nắng chiều
Thả hồn như những cánh diều tự do
Cho lòng hết những âu lo
Quay về an trú bến đò không tên.
(dotructhanh – 15/08/2010)
Bài viết liên quan
- Dành tặng
- Những tia nắng của tình thương
- Còn gì trong nhau
- Làm sao để sống yên vui
- Sự giả tạm
- Như mưa tìm đại dương
- Những kí ức không thể quên
- Không thể
- Cuộc sống mỗi ngày




Em đang tập đọc thơ, tự nhiên thuận miệng đọc thành: “Dù mưa, dù nắng, dù vui, dù buồn…”
» Trả lời bình luận này