Trúc Thanh Tịnh Viên

Dừng chân vườn trúc, vui ngắm lá xanh…

Không thể

Không thể nói
Không thể nghe
Không thể hát
Những trưa hè.

Không thể buồn
Không thể vui
Không thể nghỉ
Lúc thảnh thơi.

Không thể khóc
Không thể cười
Không phai phôi
Màu tình thắm.

Không thể chạy
Không thể ngừng
Không dửng dưng
Ngày nhập nhoạng.

Không ánh sáng
Không màn đêm
Không thể nhớ
Những cái tên.

Không ra xa
Không gần lại
Không thể hái
Những trái thơm.

Không thể hơn
Không thể kém
Thôi gói ghém
Những tâm tư.

Không thể mơ
Không thể tỉnh
Không bình tĩnh
Không vội vàng.

Không trưởng thành
Không ngây thơ
Không co giãn
Những sợi tơ.

Không thể giết
Không thể sinh
Không sống-chết
Tự thân mình.

(An – 30/05/2007)


Bài viết liên quan

  1. Tỉnh giấc thu
  2. Vịnh đời thường